Nếu bạn từng có cảm giác mình chỉ là một quân cờ bị đẩy đi đẩy lại bởi hoàn cảnh, bởi “luật ngầm”, bởi những kẻ ở vị trí cao hơn, thì Nguyên Thuỷ Pháp Tắc sẽ chạm đúng vào dây thần kinh đó. Đây là tiểu thuyết huyền huyễn của Phi Thiên Ngư, tác giả đứng sau Vạn Cổ Thần Đế. Trên Qidian, tác phẩm hiện đã vượt mốc 800 chương, hơn 2,68 triệu chữ và từng đạt vị trí No.8 bảng nguyệt phiếu nam sinh cho kỳ tháng 11/2025.
Nhưng điều khiến truyện đáng đọc không nằm ở “thành tích”, mà nằm ở cách nó làm bạn nghĩ lại về quyền lực: chuyện gì xảy ra nếu một quân tốt không chấp nhận làm quân tốt nữa, mà buộc cả xe, mã, tượng và thậm chí cả vua phải di chuyển theo ý mình?
Dưới đây là 3 bài học bất ngờ nhất mà truyện ném thẳng vào mặt người đọc.

Vũ trụ trong hạt cát, nơi khoa học chạm vào huyền bí
Nhiều bộ sử thi fantasy mở màn bằng lời tiên tri, thần kiếm, huyết mạch bí ẩn. Nguyên Thuỷ Pháp Tắc mở màn trong phòng thí nghiệm. Một nhóm nghiên cứu đặt xá lợi Phật nhỏ cỡ hạt đậu dưới kính hiển vi, và thứ hiện ra không phải cấu trúc tế bào, mà là một hành tinh tí hon hoang tàn: núi cao, lòng sông cổ khô cạn, bề mặt đỏ nhạt lạnh lẽo.
Rồi truyện thả thêm một chi tiết khiến người ta nổi da gà: một chiến hạm đồng siêu nhỏ, dài đúng 460 nanomet, nằm mắc kẹt trong “đáy biển” đã khô của hành tinh vi mô ấy, trên boong chất đầy xương trắng của người mặc giáp, kèm di cốt phượng hoàng và cự xà, như một nghĩa địa trôi trong vũ trụ hiển vi.
Cú mở bài này giống một lời tuyên bố: ranh giới giữa “khoa học” và “pháp thuật”, giữa “vi mô” và “vũ trụ”, mong manh hơn bạn tưởng. Và khi ranh giới đã bị xóa, mọi quy tắc quen thuộc của huyền huyễn cũng bắt đầu lung lay.

Nguyên thuỷ pháp tắc
Thắng một cuộc chiến bằng minh bạch cực đoan
Khi nhân vật chính bị dồn bởi thế lực quá mạnh, fantasy thường chọn một trong ba đường: sức mạnh ẩn, bảo vật bí mật, hoặc bạo lực vượt cấp. Lý Duy Nhất chọn thứ của thời hiện đại: truyền thông, công luận, và danh dự tập thể.
Trong tuyến Lang Độc Hoang Nguyên, anh dùng Tinh Thiên Kính như một hệ thống phát sóng toàn cầu, công khai tung bằng chứng không thể chối về âm mưu của kẻ địch cho cả thiên hạ nhìn thấy. Nước đi này thuộc dạng Dương Mưu, bẫy đặt giữa ban ngày: đối thủ biết là bẫy, nhưng vẫn buộc phải đi vào.
Vì sao? Vì nó ép các thế lực “chính đạo” vốn thích ngồi xem phải xuống sân. Không phải vì họ tốt, mà vì họ sợ mất mặt. Khi cả thế giới đang nhìn, họ phải hành động để bảo toàn hình tượng “chính nghĩa” mà họ luôn rao giảng.
Điểm hay nằm ở chỗ truyện không tô hồng nhân tính. Nó đưa “chiến tranh thông tin” vào bối cảnh tu luyện, biến minh bạch thành vũ khí, và biến đạo đức thành thứ có thể bị tận dụng.
Giao kèo với “ác nhân” đôi khi an toàn hơn lời hứa của “người tốt”
Sau khi “mượn danh dự” của chính đạo để ép họ nhập cuộc, Lý Duy Nhất lập tức quay sang một kiểu đàm phán khác, lạnh hơn và thẳng hơn: giao dịch lợi ích.
Anh cần làm điều mà chính đạo không tiện làm, thâm nhập tận hang ổ dưới lòng đất của kẻ địch. Và người anh tìm đến lại là một nhân vật bị gắn nhãn tà, ma nữ Ma Phi Thường Ngư Lộc. Anh đổi Kim Thánh Cốt Thiên lấy sự hỗ trợ. Không có lời thề, không có khẩu hiệu đại nghĩa, chỉ có trao đổi giá trị.
Bài học ở đây khá chua: trong một thế giới tàn nhẫn, “đáng tin” đôi khi không đến từ phẩm hạnh, mà đến từ tính dự đoán. Kẻ xấu minh bạch về lợi ích nên dễ đoán, dễ ràng buộc. Kẻ tốt sống vì hình tượng nên lời hứa dễ biến thành có điều kiện.

Nguyên thuỷ pháp tắc
Kết: Anh hùng mới không còn chỉ biết cầm kiếm
Nguyên Thuỷ Pháp Tắc làm một việc rất khó: nó nâng “mưu” lên ngang hàng với “lực”, và buộc người đọc nhìn thẳng vào vùng xám của đạo đức. Lý Duy Nhất không lớn lên bằng hào quang, mà bằng những quyết định vừa thông minh vừa khiến người ta khó chịu, vì chúng hiệu quả.
Và câu hỏi truyện để lại cũng là câu hỏi khiến review này đáng viết: ranh giới của bạn nằm ở đâu giữa trí tuệ, chiến lược và thao túng tàn nhẫn?

